Quá trình nộp đơn và đăng ký chỉ dẫn địa lý ở Ấn Độ

Một đơn xin đăng ký bảo hộ chỉ dẫn địa lý có thể được nộp bởi bất kỳ một tổ chức, hiệp hội nào được thành lập hợp pháp miễn là người nộp đơn chỉ ra được họ là người đại diện hợp pháp cho quyền lợi của những người liên quan trong khu vực chỉ dẫn địa lý. Chỉ dẫn địa lý sẽ trở nên sẵn có đối với người sản xuất, người phải đăng ký bằng văn bản để trở thành người sở hữu hợp pháp của chỉ dẫn địa lý. Một khi đã được đồng ý, việc đăng ký chỉ dẫn địa lý sẽ có hiệu lực trong vòng 10 năm và có thể gia hạn vô thời hạn.

đăng ký bảo hộ chỉ dẫn địa lý

Việc đăng ký thực tế chỉ dẫn địa lý được chia thành 2 phần: phần A gắn liền với sản phẩm chỉ dẫn địa lý, trong khi phần B liệt kê danh sách những người sử dụng hợp pháp, ví dụ như nhà sản xuất, kinh doanh và các đại lý không được bao gồm trong đăng ký ban đầu. Lệ phí đăng ký ban đầu cho phần A là khoảng Mỹ 124 $ (5.000 rupee). Lệ phí cho một người sử dụng hợp pháp theo Phần B là khoảng US $ 12 (500 rupee), trong khi lệ phí gia hạn cho Phần B là US $ 24 (1.000 rupee).

 Pháp luật ở Ấn Độ quy định rất chi tiết các điều kiện đăng ký cụ thể. Đơn đăng ký có thể bao gồm một danh sách tất cả các nhà sản xuất được liệt kê riêng rẽ (ví dụ như 87 nước sản xuất trả sản xuất trả Darjeeling) hoặc theo cách chung chung (ví dụ như 3 triệu nhà sản xuất trà Assam được chứng nhận ở khu vực xác định).Việc nộp đơn yêu cầu đăng ký thực tế phải bao gồm các bước sau:

  • Một bản đồ phân giới cắm mốc có thẩm quyền của lãnh thổ;
  • Mô tả của danh tiếng đặc biệt, chất lượng hoặc đặc điểm khác duy nhất môi trường, văn hóa, hoặc các kỹ năng con người, và làm thế nào chỉ dẫn địa lý phục vụ việc phân định hàng hóa Một cơ cấu thẩm định để quy định việc sử dụng chỉ dẫn địa lý, bao gồm cơ chế cụ thể để đảm bảo rằng các tiêu chuẩn, chất lượng, tính toàn vẹn và nhất quán trong những đặc điểm nổi bật được duy trì;
  • Một bản khai khẳng định rằng việc nộp đơn yêu cầu để đại diện cho lợi ích của tất cả các sản xuất.

Sau khi kiểm tra nếu việc nộp đơn được đồng ý về mặt kỹ thuật thì chỉ dẫn địa lý được đề xuất sẽ được công khai một thời gian để các bên khác có ý kiến phản đối trước khi có phê duyệt cuối cùng. Nếu như mọi chuyện diễn ra suôn sẽ, quá trình này phải mất 12 tháng để hoàn thành. Những bên nộp đơn nước ngoài muốn nộp đơn đăng ký bảo hộ chỉ dẫn địa lý phải cũng tuân theo một thủ tục đăng ký tương tự, đăng ký thông qua một đại diện có trụ sở tại Ấn Độ và phải cung cấp địa chỉ ở Ấn Độ. Việc bảo hộ chỉ dẫn địa lý chỉ được cho phép sau khi đăng ký. Các chỉ dẫn địa lý trong nước và nước ngoài đều có các quyền giống nhau.

Cũng giống như mọi hệ thống chỉ dẫn địa lý khác, hệ thống chỉ dẫn địa lý của Ấn Độ theo Quy định và Bảo hộ địa lý cũng gặp phải một số thử thách. Vấn đề liên quan đến các nhà sản xuất cũng là một vấn đề rắc rối. Đôi khi đa số các nhà sản xuất không tham gia tích cực vào việc đăng ký và không ý thức được rằng một khi một chỉ dẫn địa lý đã được đăng ký chính quyền địa phương có nhiệm vụ thông báo cho họ các quyền lợi và cơ hội của mình. Ngoài ra, các nhà sản xuất là thành viên của nhóm có chỉ dẫn địa lý được đăng ký không tự động có quyền sử dụng chỉ dẫn địa lý. Họ phải đăng ký để trở thành “Người sử dụng hợp lệ” và việc này đòi hỏi một thủ tục đăng ký, trả phí và có sự chấp thuận của chủ sở hữu được đăng ký của chỉ dẫn địa lý.

Thiếu năng lực, nhận thức hoặc các nguồn lực có thể ngăn cản việc đăng ký của các nhà sản xuất hợp pháp. Mặc dù người nộp đơn đăng ký bảo hộ chỉ dẫn địa lý cần thiết phải là người đại diện hợp pháp của tất cả các nhà sản xuất trong khu vực chỉ dẫn địa lý, trong thực tế điều này rất khó chứng minh. Điều này dẫn đến một vấn đề liên quan đến Đạo luật chỉ dẫn địa lý tương tự như nhãn hiệu thương mai, đó là điều này đôi khi vẫn được hiểu rằng chỉ người đăng ký trở thành chủ sở hữu được đăng ký của chỉ dẫn địa lý mới có thể dùng nó. Trong thực tế một số ý kiến đối lập lại dựa vào ai là người đăng ký chứ không dựa vào mô tả sản phảm và khu vực địa lý. Trong một vấn đề có liên quan, định nghĩa về khu vực địa lý thường được đưa ra theo cách hành chính, do đó không bao gồm địa điểm xuất xứ, vốn cần thiết để xác định các quyền liên quan đến các hành vi xâm phạm.

Rõ ràng việc một chỉ dẫn địa lý được đăng ký bị sử dụng cho các mục đích độc quyền sẽ phá vỡ mục tiêu của pháp luật về chỉ dẫn địa lý. Để đảm bảo các bên có được cách tiếp cận công bằng đối với chỉ dẫn địa lý được đăng ký và cũng như việc kiểm soát và bảo đảm chất lượng của chỉ dẫn địa lý, cần có sự cân bằng giữa việc tạo điều kiện cho các nhà sản xuất có đủ điều kiện và các chủ sở hữu được đăng ký của chỉ dẫn địa lý để đảm bảo rằng những người sử dụng hợp lệ có đủ điều kiện tiên quyết.

Mặc dù hệ thống chỉ dẫn địa lý ở Ấn Độ dựa vào chất lượng, danh tiếng, và các đặc trưng, không có điều khoản nào trong Đạo luật đảm bảo rằng những đặc điểm được mô tả ở đăng ký ban đầu sẽ được duy trì trong giai đoạn hậu đăng ký. Mặc dù điều này đã được đề cập trong quá trình điều tra, không có điều khoản nào quy định về việc điều tra và xác nhận sau khi đơn đăng ký được phê duyệt. Một phần lớn đơn đăng ký chỉ dẫn địa lý đã được đăng ký nhưng không đề cập đến cơ quan kiểm tra, mà chỉ ghi “được soạn thảo bởi” Có một điều khoản quy định rằng việc thiếu kiểm soát như thế có thể là cơ sở để các bên liên quan trì hoãn việc đăng ký được nộp lên cơ quan đăng ký.

 Ở Ấn Độ chỉ dẫn địa lý là vấn đề được quan tâm và tốc độ đăng ký đang được tăng lên bởi vì cả nhà nước và chính phủ đều đóng vai trò tích cực trong quá trình đăng ký. Văn phòng đăng ký bảo hộ chỉ dẫn địa lý tổ chức các hội thảo nâng cao hiểu biết cho các bên có lợi ích liên quan đến chỉ dẫn địa lý. Mọi người đều thừa nhận rằng các chỉ dẫn địa lý có thể phục vụ hàng triệu người sản xuất và phát huy một số di sản của Ấn Độ như dệt may và thủ công mỹ nghệ, cũng như thực phẩm nông nghiệp.

Quá trình nộp đơn và đăng ký chỉ dẫn địa lý ở Ấn Độ
Rate this post